Tại nhà bảo tàng quân sự, quân đội đằng đằng sát khí cầm trong tay gậy to khua về phía học trò sinh viên, liên tiếp có người bị thương phải đưa lên xe ba gác chở đi và những tiếng gào thét trong đêm “Không được đánh người! Ko được đánh người!”.
Mộc Tê Địa (nằm ở phía tây khu Phục Hưng Môn ngoại ở Bắc Kinh): “Họ đã nổ súng rồi!” – khởi đầu làm thịt người
không lâu sau chậm tiến độ, tình hình chuyển biến ngược lại. Sau khi đứng xếp thành 2 hàng song song tới 11 giờ, đội ngũ binh sĩ này nhận được 1 mệnh lệnh mới không thể kháng cự, và tiếng súng tự dưng vang lên. Một số sinh viên của trường Đại học Hàng ko Vũ trụ Bắc Kinh tận mắt trông thấy giai đoạn thay đổi này, “các sinh viên đối mặt với lính tráng đang tiến vào, mục đích là ngăn cản họ vào trong.” “Lý Bình, một sinh viên Đại học Bắc Kinh tiến lên phía trước rồi đi đến khu vực trống giữa lính tráng và người dân thường để chuẩn bị hội thoại sở hữu họ, 1 loạt đạn bay tới trúng vào anh. Lý Bình chưa kịp đề cập câu nào liền ngã xuống đất. Khi tôi cùng 2 sinh viên khác xông lên dìu anh đó về, lại một loạt đạn nữa bay đến trúng vào cánh tay một trong ba người chúng tôi. Chúng tôi dìu người bị thương tới bệnh viện Phục Hưng. Do Lý Bình bị trúng đạn ở đầu, lại mất máu quá nhiều nên ko lâu sau đã tử vong. Lúc Đó các sinh viên hết sức cuồng nộ.”
Theo hồi tưởng của một thành viên trong “Nhóm phóng viên nước ngoài đến phỏng vấn”, khi phóng viên này vừa mới tới Mộc Tê Địa: “Nhóm đông người hét lớn mang chúng tôi ‘Họ đã nổ súng rồi!’ lúc lái xe tới Mộc Tê Địa, chúng tôi nghe thấy một hồi súng tự động dài. Tại giao lộ Mộc Tê Địa, xuất hiện 1 số xe cứu thương, chúng tôi vội vàng đi theo 1 cái xe cứu thương tới bệnh viện Phục Hưng. Làng nhàng mỗi phút lại mang xe đạp hoặc xe ba bánh đưa một người bị thương đến.”
lúc ngừng thi côngĐây, tòa nhà chính của bệnh viện Phục Hưng đang được thi công, vào phòng cấp cứu phải đi qua 1 con hẻm dài khoảng 20 – 30m, rộng hơn 1m, hàng trăm người bị thương và nhân viên cứu hộ đều phải đi qua con hẻm nhỏ này, máu của người bị thương và dấu chân của người đưa đi cấp cứu khiến con hẻm này trở thành giống vũng bùn lầy. Trong phòng cấp cứu ngổn ngang người bị thương cũng như người chết.
Vương Khánh Nguyên, một cư dân ở Bắc Lý, khu Mộc Tê Địa nhớ lại: “Do người bị thương quá phổ thông, nên những bác sĩ và y tá khôn cùng bận rộn, nghiêm trọng hơn là huyết tương trong kho máu chẳng mấy mà hết, nên nhiều người do ko được cứu chữa kịp thời đã tử vong. Ấn tượng nhất là có 1 người đàn ông trung niên, trông khỏe mạnh, dáng vẻ giống như người lao động, tay trái sở hữu một vết thương lớn như đầu đũa do bị trúng đạn, máu chảy ròng ròng, nhưng sắc mặt không chút khiếp sợ, anh ta để máu tự chảy khắp đất, người nào nhìn thấy cũng đều kinh sợ và giục anh nhanh chóng cầm máu. Vẻ mặt anh chan chứa hào khí nói: ‘Không sao, thù này sớm muộn cũng phải trả’. Khoảng nửa tiếng đồng hồ, tôi lại đi qua đây lần nữa, nhìn thấy một tử thi bên tuyến phố, xem kỹ lại thì đã qua đời, vết thương to như đầu đũa trên cánh tay trái vẫn còn, đây chính là người đàn ông ban nãy với vẻ mặt ngập tràn hào khí.”
có đích thực là binh lính nhận được lệnh bất khả kháng trước thời khắc 11 giờ? Sự thực vẫn cần đợi giấy má giải mật. Nhưng thời gian Đó, đúng khi Phó quân trưởng Quân đoàn 38 Trương Mỹ Viễn vừa đi tham gia cuộc họp tại bảo tàng trở về doanh trại. Tuy nhiên, trong hồi tưởng của thiếu tướng Ngô Gia Dân, Quân trưởng Quân đoàn 40 quân khu Thẩm Dương cũng đã củng cố thêm cho phỏng đoán này. Lúc ngừng thi côngĐây, quân đội của ông đang bị ngăn trở tại khu cầu Tam Nguyên và cửa Đông Trực ở Bắc Kinh.
Theo trí tưởng của ông Ngô Gia Dân: “23 giờ ngày 3 tháng 6, sở hữu một người mặc thường phục nói muốn gặp tôi, nhắc với chỉ thị quan trọng cần truyền đạt. Tôi gặp anh ta, anh ta lấy ra giấy chứng nhận công tác, anh ta là thứ trưởng một cơ quan, đến để truyền đạt chỉ thị của cấp trên, ra lệnh trong đêm quân đội phải đến được vị trí chỉ định. Khi cần yếu có thể xử lý cả quyết.” Vừa truyền đạt xong, cựu chỉ huy quân khu cũng đưa chỉ thị tới, thông báo quân đội giới nghiêm 37 tuyến đường vạn thọ vô cương bắn cảnh cáo để giải tán lực lượng người tụ tập, chóng vánh khai mở tình hình.” những lời này, quả thực rõ ràng không lẫn vào đâu được đã chứng nhận rằng, tại thời điểm chậm triển khai, cấp trên quả tình đã chính thức đưa ra mật hiệu “có thể nổ súng”.
hồi ức sau sự kiện của những người tận mắt chứng kiến
Cuốn sách “Trung Quốc: Cuộc tàn sát tháng 6 năm 1989 và dư âm” của công ty đại xá Quốc tế, xuất bản tháng 4/1990 đã ghi chép lại các hồi tưởng của số đông nhân chứng trong cuộc thảm sát thiên an môn 1989. Có thể tìm hiểu thảm sát thiên an môn 1989 tại https://trithucvn.net/trung-quoc/su-kien-thien-an-mon-1989-vi-dau-quan-gioi-nghiem-mau-lanh-giet-nguoi.html
“Khoảng 11 giờ 20 phút đêm, quân đội khởi đầu lia đạn bắn vào nhóm người tại Mộc Tê Địa. 1 Người phụ nữ đứng cạnh tôi sau lúc trúng đạn chỉ kịp kêu ‘hự’ 1 tiếng rồi ngã xuống, máu tươi từ chỗ trúng đạn phun ra, có nhẽ cô đã chết.”
“Khi chúng tôi (từ bệnh viện Phục Hưng) trở lại Mộc Tê Địa, quân đội lại tiến lên phía trước vài mét. Quân sĩ đã ngừng bắn vào sinh viên và người dân… Chúng tôi sở hữu được tính danh của 19 người đã chết tại bệnh viện Phục Hưng.”
“Khoảng nửa đêm, chúng tôi dừng xe ven đường, đi tới nơi cách thức trở ngại vật trên đường khoảng 100m, những quân lính đang xả súng loàn lên. Tử thi và người bị thương nằm khắp trên đường….tôi phát hiện được vỏ đạn của 2 loại khí giới rơi trên mặt đất súng AK-47 và súng trường tiến công kiểu 58 (còn gọi là AK Bắc Triều Tiên).”
Từ khóa: tham sat thien an mon 1989. Có thể tìm hiểu thêm tham sat thien an mon 1989 tại https://trithucvn.net/trung-quoc/su-kien-thien-an-mon-1989-vi-dau-quan-gioi-nghiem-mau-lanh-giet-nguoi.html

