Thứ Ba, 23 tháng 10, 2018

biên chép về vụ thảm sát thiên an môn 1989: “Họ đã nổ súng” (Phần 2)


Tại nhà bảo tàng quân sự, quân đội đằng đằng sát khí cầm trong tay gậy to khua về phía học trò sinh viên, liên tiếp có người bị thương phải đưa lên xe ba gác chở đi và những tiếng gào thét trong đêm “Không được đánh người! Ko được đánh người!”. 


Lúc này, gần như không mang người nào tin rằng “đội quân con em của nhân dân” sẽ thật sự hướng về phía người dân nổ súng.

Mộc Tê Địa (nằm ở phía tây khu Phục Hưng Môn ngoại ở Bắc Kinh): “Họ đã nổ súng rồi!” – khởi đầu làm thịt người

không lâu sau chậm tiến độ, tình hình chuyển biến ngược lại. Sau khi đứng xếp thành 2 hàng song song tới 11 giờ, đội ngũ binh sĩ này nhận được 1 mệnh lệnh mới không thể kháng cự, và tiếng súng tự dưng vang lên. Một số sinh viên của trường Đại học Hàng ko Vũ trụ Bắc Kinh tận mắt trông thấy giai đoạn thay đổi này, “các sinh viên đối mặt với lính tráng đang tiến vào, mục đích là ngăn cản họ vào trong.” “Lý Bình, một sinh viên Đại học Bắc Kinh tiến lên phía trước rồi đi đến khu vực trống giữa lính tráng và người dân thường để chuẩn bị hội thoại sở hữu họ, 1 loạt đạn bay tới trúng vào anh. Lý Bình chưa kịp đề cập câu nào liền ngã xuống đất. Khi tôi cùng 2 sinh viên khác xông lên dìu anh đó về, lại một loạt đạn nữa bay đến trúng vào cánh tay một trong ba người chúng tôi. Chúng tôi dìu người bị thương tới bệnh viện Phục Hưng. Do Lý Bình bị trúng đạn ở đầu, lại mất máu quá nhiều nên ko lâu sau đã tử vong. Lúc Đó các sinh viên hết sức cuồng nộ.”

Theo hồi tưởng của một thành viên trong “Nhóm phóng viên nước ngoài đến phỏng vấn”, khi phóng viên này vừa mới tới Mộc Tê Địa: “Nhóm đông người hét lớn mang chúng tôi ‘Họ đã nổ súng rồi!’ lúc lái xe tới Mộc Tê Địa, chúng tôi nghe thấy một hồi súng tự động dài. Tại giao lộ Mộc Tê Địa, xuất hiện 1 số xe cứu thương, chúng tôi vội vàng đi theo 1 cái xe cứu thương tới bệnh viện Phục Hưng. Làng nhàng mỗi phút lại mang xe đạp hoặc xe ba bánh đưa một người bị thương đến.”

lúc ngừng thi côngĐây, tòa nhà chính của bệnh viện Phục Hưng đang được thi công, vào phòng cấp cứu phải đi qua 1 con hẻm dài khoảng 20 – 30m, rộng hơn 1m, hàng trăm người bị thương và nhân viên cứu hộ đều phải đi qua con hẻm nhỏ này, máu của người bị thương và dấu chân của người đưa đi cấp cứu khiến con hẻm này trở thành giống vũng bùn lầy. Trong phòng cấp cứu ngổn ngang người bị thương cũng như người chết.

Vương Khánh Nguyên, một cư dân ở Bắc Lý, khu Mộc Tê Địa nhớ lại: “Do người bị thương quá phổ thông, nên những bác sĩ và y tá khôn cùng bận rộn, nghiêm trọng hơn là huyết tương trong kho máu chẳng mấy mà hết, nên nhiều người do ko được cứu chữa kịp thời đã tử vong. Ấn tượng nhất là có 1 người đàn ông trung niên, trông khỏe mạnh, dáng vẻ giống như người lao động, tay trái sở hữu một vết thương lớn như đầu đũa do bị trúng đạn, máu chảy ròng ròng, nhưng sắc mặt không chút khiếp sợ, anh ta để máu tự chảy khắp đất, người nào nhìn thấy cũng đều kinh sợ và giục anh nhanh chóng cầm máu. Vẻ mặt anh chan chứa hào khí nói: ‘Không sao, thù này sớm muộn cũng phải trả’. Khoảng nửa tiếng đồng hồ, tôi lại đi qua đây lần nữa, nhìn thấy một tử thi bên tuyến phố, xem kỹ lại thì đã qua đời, vết thương to như đầu đũa trên cánh tay trái vẫn còn, đây chính là người đàn ông ban nãy với vẻ mặt ngập tràn hào khí.”

có đích thực là binh lính nhận được lệnh bất khả kháng trước thời khắc 11 giờ? Sự thực vẫn cần đợi giấy má giải mật. Nhưng thời gian Đó, đúng khi Phó quân trưởng Quân đoàn 38 Trương Mỹ Viễn vừa đi tham gia cuộc họp tại bảo tàng trở về doanh trại. Tuy nhiên, trong hồi tưởng của thiếu tướng Ngô Gia Dân, Quân trưởng Quân đoàn 40 quân khu Thẩm Dương cũng đã củng cố thêm cho phỏng đoán này. Lúc ngừng thi côngĐây, quân đội của ông đang bị ngăn trở tại khu cầu Tam Nguyên và cửa Đông Trực ở Bắc Kinh.

Theo trí tưởng của ông Ngô Gia Dân: “23 giờ ngày 3 tháng 6, sở hữu một người mặc thường phục nói muốn gặp tôi, nhắc với chỉ thị quan trọng cần truyền đạt. Tôi gặp anh ta, anh ta lấy ra giấy chứng nhận công tác, anh ta là thứ trưởng một cơ quan, đến để truyền đạt chỉ thị của cấp trên, ra lệnh trong đêm quân đội phải đến được vị trí chỉ định. Khi cần yếu có thể xử lý cả quyết.” Vừa truyền đạt xong, cựu chỉ huy quân khu cũng đưa chỉ thị tới, thông báo quân đội giới nghiêm 37 tuyến đường vạn thọ vô cương bắn cảnh cáo để giải tán lực lượng người tụ tập, chóng vánh khai mở tình hình.” những lời này, quả thực rõ ràng không lẫn vào đâu được đã chứng nhận rằng, tại thời điểm chậm triển khai, cấp trên quả tình đã chính thức đưa ra mật hiệu “có thể nổ súng”.

hồi ức sau sự kiện của những người tận mắt chứng kiến

Cuốn sách “Trung Quốc: Cuộc tàn sát tháng 6 năm 1989 và dư âm” của công ty đại xá Quốc tế, xuất bản tháng 4/1990 đã ghi chép lại các hồi tưởng của số đông nhân chứng trong cuộc thảm sát thiên an môn 1989. Có thể tìm hiểu thảm sát thiên an môn 1989 tại https://trithucvn.net/trung-quoc/su-kien-thien-an-mon-1989-vi-dau-quan-gioi-nghiem-mau-lanh-giet-nguoi.html

“Khoảng 11 giờ 20 phút đêm, quân đội khởi đầu lia đạn bắn vào nhóm người tại Mộc Tê Địa. 1 Người phụ nữ đứng cạnh tôi sau lúc trúng đạn chỉ kịp kêu ‘hự’ 1 tiếng rồi ngã xuống, máu tươi từ chỗ trúng đạn phun ra, có nhẽ cô đã chết.”

“Khi chúng tôi (từ bệnh viện Phục Hưng) trở lại Mộc Tê Địa, quân đội lại tiến lên phía trước vài mét. Quân sĩ đã ngừng bắn vào sinh viên và người dân… Chúng tôi sở hữu được tính danh của 19 người đã chết tại bệnh viện Phục Hưng.”

“Khoảng nửa đêm, chúng tôi dừng xe ven đường, đi tới nơi cách thức trở ngại vật trên đường khoảng 100m, những quân lính đang xả súng loàn lên. Tử thi và người bị thương nằm khắp trên đường….tôi phát hiện được vỏ đạn của 2 loại khí giới rơi trên mặt đất súng AK-47 và súng trường tiến công kiểu 58 (còn gọi là AK Bắc Triều Tiên).”

Từ khóa: tham sat thien an mon 1989. Có thể tìm hiểu thêm tham sat thien an mon 1989 tại https://trithucvn.net/trung-quoc/su-kien-thien-an-mon-1989-vi-dau-quan-gioi-nghiem-mau-lanh-giet-nguoi.html




Thứ Hai, 5 tháng 2, 2018

Sánh Ngang Hàn Tín, Đây Là 6 Nhân Vật Với Tâm ‘Đại Nhẫn’ Nổi Danh Trong ‘Tam Quốc Diễn Ngh��a’

Khổng Tử viết: "Tiểu tàn ác tắc loàn đại mưu" (Tạm dịch: không nhịn được việc vặt vãnh, tất sẽ làm cho hỏng việc lớn). Đạo gia cũng thường đề cập, nhẫn nại là phương pháp giảm thiểu xa mọi tai họa.



Còn tăng Quốc Phiên (1811 – 1872), 1 người tập trung được các nét thâm thúy của Nho gia và sự nhạy bén của Đạo gia thì cho rằng: lúc đối diện có vận mệnh, nhẫn nại chừng như là phương pháp độc nhất để đi đến thành công. Hàn Tín 229 – 196 TCN) là đại tướng quân của hoàng đế Lưu Bang, 1 trong các công thần khai quốc của nhà Hán. Điển tích "chịu nhục chui háng" của ông khiến cho hậu thế còn phải đàm đạo hàng nghìn năm, khen ngợi hàng ngàn năm vì tâm đại nhẫn và khả năng nhẫn chịu xuất sắc. Muốn làm việc lớn, đích thực phải có tâm đại nhẫn.

Riêng người viết thì cảm nhận rằng, kiên nhẫn là 1 cách để sinh tồn, với khi kiên nhẫn chính là 1 "đại mưu kế", mang khi nhẫn là một loại "cam chịu", cũng sở hữu khi nhẫn là 1 dòng "trí tuệ". Cho dù thuộc loại kiên nhẫn nào thì người có thể nhẫn chịu luôn đáng để kính phục.

Cuối thời Đông Hán, trần gian chia three: Tào Ngụy, Thục Hán, Đông Ngô, anh kiệt xuất hiện như sóng sau xô sóng trước. với đông đảo anh hùng khiến rung chuyển trời đất, văn mang Gia Cát Lượng, Tư Mã Ý, Quách Gia, nhái Hủ… võ với Lã Bố, Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân, Điển Vi…

các anh hùng được truyền tụng trong giai đoạn lịch sử đặc trưng đó hầu như đều dựa vào một chữ "nhẫn" để hành xử trên đời và mưu cầu nghiệp lớn. bây giờ, chúng ta hãy cộng nhìn lại 6 nhân vật mang tâm "đại nhẫn" nổi danh nhất trong "Tam Quốc diễn nghĩa" qua một số kiến giải dưới đây.

1. Tư Mã Ý người với thể nhẫn chịu thành công nhất

Trong "Tam quốc diễn nghĩa" Tư Mã Ý được mệnh danh là "ông vua nhẫn nhịn". Tư Mã Ý là trọng thần phò tá bốn đời quân vương nhà Tào Ngụy, thời trẻ sớm đã bị Tào dỡ coi là mầm mống ăn hiếp dọa cho cơ đồ nhà Nguỵ. khi về già, ông được Nguỵ đế Tào Duệ trước lúc lâm chung ủy thác, gửi gắm trách nhiệm quan yếu, khiến cho phụ chính đại thần cho hoàng đế mới.

Sự "nhẫn nhịn âm thầm" trong 50 năm của ông là để chứng minh rằng bản thân mình là 1 trung thần trong mắt những hoàng đế nhà Nguỵ. rút cuộc đến lúc hơn 70 tuổi, Tư Mã Ý đột ngột làm cho binh biến, nắm lấy số đông quyền lực, tái diễn lại màn kịch soán ngôi của Tào tháo đối có nhà Hán trước kia. Đọc đông đảo "Tam Quốc diễn nghĩa" (La Quán Trung), chúng ta thật sự thấy khâm phục Tư Mã Ý.

Ở Tư Mã Ý hội tụ nhân tài hoàn hảo động địa kinh thiên của Gia Cát Lượng, ý chí hùng bá thiên hạ của Tào tháo dỡ, ý chí bất khuất không ngừng ko nghỉ của du lãm, hay dáng vẻ ôn hoà, nhu mì mà mạnh mẽ của Lỗ Túc… Ông là người thật sự mang thể sử dụng "thuật nhẫn chịu" để giấu mình chờ thời, không để lộ thiên tài, sơ hở cho đối thủ. Đây chính là 1 trong các nhân vật thành công lâm thời "Tam Quốc".

2. Tào Tháo: Người với khí phách nhẫn chịu nhất

Trong "Tam Quốc diễn nghĩa", hầu như Tào dỡ để lại cho người đọc ấn tượng là 1 con người tàn nhẫn và đa nghi. Thực ra để mang thể biến Nguỵ quốc trở nên một nước mạnh tạm thời Tam Quốc, ngoài việc với 1 tuấn kiệt chính trị và quân sự mạnh mẽ, Tào tháo còn là người sở hữu tâm đại nhẫn và ái mộ người tài.

Trong Tam Quốc diễn nghĩa có đoạn Tào toá bị Nễ Hành mắng như tát nước vào mặt, cảm nghĩ như muốn chết đi sống lại. Thế nhưng Tào http://chanhkien.org dỡ vẫn khoan thứ tĩnh lặng với sự suồng sã làm càn của Nễ Hành, thậm chí còn đưa ông ta an toàn tới Kinh Châu sở hữu Lưu Biểu.

khi Viên Thiệu tiến công Tào dỡ, nai lưng Lâm sở hữu giúp Viên Thiệu viết ba bài hịch, mắng chửi tam đại đồng tuyến phố thánh sư nhà Tào túa. Thậm chí khi đọc những bài hịch của nai lưng Lâm, chính Tào túa cũng phải vã mồ hôi. Sau này, lúc bắt được trằn Lâm, Tào toá không những tha chết mà còn để ông ta giữ chức trách quan trọng.

Đây chính là tâm đại nhẫn có tư thế khôn cùng cao quý của Tào dỡ. Vì thế mà quanh đó ông mới tập trung nhiều những văn thần võ tướng mang tố chất cao giúp ông biến Tào Ngụy trở thành nước lớn mạnh nhất trong Tam Quốc diễn nghĩa.

three. Tôn Quyền: Người có tâm đại nhẫn nhìn xa trông rộng

Trong "Tam Quốc Chí" (Trần Thọ), ông được giám định như sau: "Tôn quyền mệnh chung thân nhẫn nhục, nhâm tài thượng kế, hữu câu tiễn chi kì, anh nhân chi kiệt hĩ. Cố năng tự thiện giang biểu, thành đỉnh trì chi nghiệp" (Tạm dịch: Tôn Quyền là người sở hữu thể nhận thức được đại cục, có thể chịu nhẫn nhục, biết bí quyết dùng người tài để thực hiện mưu chước của mình, mang thể đặc thù giống như Việt Vương Câu Tiễn, là người lý tưởng tài hoa trong các bậc anh hùng. vì thế ông mới với thể kiểm soát được Giang Đông, có được thành quả và thế lực cơ nghiệp vững chắc).

Tôn Quyền sở hữu chí hướng từ thời trẻ, khi mười tám tuổi đã lên nắm quyền to ở Giang Đông, thay cho anh trai là Tôn Sách qua đời. Do Tôn Quyền có tài, lại chú ý đoàn kết hàng ngũ nên chóng vánh giành được uy vọng, khiến cục thế Đông Ngô ổn định giữa thời hỗn loạn. Tôn Quyền cũng thiết lập liên minh sở hữu Lưu Bị, rút cục giành thắng lợi trong Trận Xích Bích, được ba phần cõi trần. Sau ngừng thi côngĐây, Tôn Quyền còn lấy lại được Kinh Châu (vốn bị Lưu Bị chiếm cứ), chém được Quan Vũ (mãnh tướng, cùng lúc là nhị đệ của Lưu Bị).

Chỉ là một bạn teen nho nhã yếu ớt, chỉ dựa vào 1 vùng Giang Đông có ba phần nhân gian, chỉ bằng 1 chữ "Nhẫn", sau lúc giành chiến thắng ở trận Xích Bích, Tôn Quyền đã kiếm được tất cả lợi lộc, các con phố hoàng hùng cứ 1 phương, làm thế cuộc Tam quốc trở thành "thế chân vạc" thực sự.

Năm 220 sau khi Tào dỡ đã chết, Tôn Quyền giành lại được Kinh Châu. lúc này tình hình thực lực của Tào Ngụy đã giảm, Tôn Quyền vì để bảo toàn đất đai của nước Ngô, để kìm chân Lưu Bị, nên thậm chí đã khiến cho việc mà nhân dân Đông Ngô đều cảm thấy mất mặt: chậm triển khai là xưng thần sở hữu Tào Phi.

Mãi cho tới năm 229, Tôn Quyền mới chính thức lên ngôi, dời đô xây dựng cơ nghiệp. Tôn Quyền cũng là 1 trong những bậc đế vương tại vị lâu nhất, sống thọ nhất trong thời Tam quốc, đây mới chính là nụ cười thực sự rốt cục của người đại nhẫn với tầm nhìn xa trông rộng.

Từ khóa: Tam quoc dien nghia.